Project:Submissions/Trinh Dong

From Key 15th Anniversary Letter Project Wiki
Jump to: navigation, search
Submission by Trinh Dong
Name Trinh Dong
Date 2013/03/31
Location Ho Chi Minh City, Vietnam
Submission Type Yes Letter
Status Yes Reviewed
Content (English)

Dear Key,

This is the second time I write a letter to someone. As you can see, I'm the kind of person who rarely writes something like this. Well, I don't think this is strange, especially in this era, where electric mails are far more common. People can send their thoughts and feelings nearly instantly, and no longer need to wait until their nostalgia fills up their hearts and bursts into words. This letter was written right before the submission deadline of Key15th Anniversary Letter Project. To be honest, this letter could be a generic thanks just like other thanks I give to people everyday, but as this is a very rare chance when I can send my words to people I admire in silent, I wish to express my feelings via this letter. It wouldn't take you long, therefore, Key, please take a look.

Key15th Anniversary Letter Project, a project to congratulate Key's birthday... It reminded me that Key will be 15 in July this year. At the time I was writing this, it had only been three years since I heard the name "Key". I first knew about Key from "CLANNAD", on a sunny day of Ho Chi Minh city just like today. It's a shame to say, but I stopped reading it right after the first CG when Nagisa appeared in the hill, that is, after just 5 min. Hinoue's design at that time didn't attract me at all. This might be unfortunately normal because many friends of mine also thought so. Luckily, a short time after, "Angel Beats!" brought me back. During three last years of high school, I managed to fall in love with Key's wonderful works: "CLANNAD", "planetarian", "Kanon", "AIR", "Little Busters!" and lately, "Rewrite". It was the first time I felt my heart open like this. Those feelings which several young men at my age, included me, had long forgotten, now came back, as pure as gem, as bright as the full moon. I saw the figures of my dad, my mother, just like other thousands of parents, silently sacrificing the whole life for their children. I could smell the sunlight of summer mixed with love stories; I could see the fantastic magic under the cold snow, the tears of the Earth crying in the spacious universe full of light yet dark and hopeless. I don't read many book; I can't even call myself a reader. In this country, just learning and practicing hardly leave me any time to read, yet I still feel something special in Key. The songs, the writer's storytelling, the art, or just how the genre itself is make me feel like that; everything gives me special inspiration. Someone who always loves math and the absolute accuracy like me could have a chance to touch the feeling of "approximation", which is invisible and so deep. I started thinking deeper, feeling things differently from how I always did. I love people; I love the falling leaves; I love the sand on the beach; and I love the hot wind of this tropical country. These feelings might be somewhat effeminate, but to me, they are wonderful, just like the feeling of a butterfly when it gets out of the cocoon and flies to the sky. I know I have really passed through a turning point of my life.

Wind comes and goes, but its cool will stay in trees and grasses. I'm currently learning to become a doctor. Honestly, I have never thought about becoming one. I'm not sure if it's Key that influented me, but I'm sure that Key gave me the chance to think about sharing my feelings with others. Just like wind, what Key brought me will stay in me forever. "Key" might be simply a name, an abbreviation of "Keyboard" as my friend in Japan explained, but to me, it is the "Key" that opened the door of my soul, woke up my heart; the "Key" that comes to my dreams every night. Yeah, Key brought me a dream, a dream of someday, the word "Visual Novel" would be defined as a type of literature, not just some kinds of game for a minority of youngsters. Visual novel does have that potential, the unlimited potential that has never been exploited fully. Traditional novels are strong at waking people's imagination. Seven-eighths of the iceberg lied underneath the water is one of the core value of literature, but it makes novels hard to read and understand. Movies are very strong at visuality, but they depend too much on characters' actions. Visual novel, as the name says, is the combination of visuality and traditional novel. With words, music, pictures, a story in visual novel form can come to the players via more sences than any other forms. The more "visuality" is used, the more flexibly, creatively and lively the story can be presented. Word has it own limitation, so do visuality, but when combined, they can bring literature to the new level of presentation which is very hard to archive with words and only words—it's not like everyone can fully enjoy traditional novels anyway. As for an amazing combination like that, I wonder why visual novel hasn't been widespreaded all over the world, to let people feel it with their own senses. I don't understand, really. As for someone doesn't know about economics nor how the visual novel industry in Japan actually works, I dare not to fool anyone, all I can do is encourage myself to write some of my never-be-answered questions. My courage were fortified when I happened to read an interview with Mr. nbkz from minori and acknowledged that the cost of producing visual novels was too high and the industry had been going down day by day, despite the fact that there were still many people longing for giving a hands, but because of various reasons, especially financial one, being unable to do anything but waiting and watching it...

Forget that. A happy day shouldn't be filled with sad stories. On March 28th, I was informed that the visual novel "Angel Beats!" was offically announced. Congratulation, Mr. Maeda, Mr. Na-Ga, Mr. Kashida Leo, Mr. Kai and all staffs of the project! Hope you continue to create a lot of wonderful works such as "CLANNAD" and "Little Busters!" I like manga, anime and visual novels more than Western films. Maybe it's because I like the simple yet irreplaceable values, which grandiose 3D effects can never bring. I really really hope that beauty will still exist in Key's future works. Luckily, I also heard about the next project led by Mr. Tonokawa. I wonder whether it will be produced at the same time as "Angel Beats!" or not. If luckily that actually happens, while the other four are busy, I wonder if Tanaka Romeo-san and Ryukishi07-san will continue to work with Key. As a loyal fan of R07, I'm really looking forward to it. I hope Mr. Tonokawa will keep on being successful on the road Hisaya Naoki-sama and Maeda Jun-sama started. Again, I wish for Key's and Visual Arts' success on your chosen road. I hope you will continue to create wonderful stories that even famous critic like Azuma Hiroki-sensei praises.

Actually, on this birthday, I wish to make a present for Key. It's small, but it is the crystal of all inspiration Key has been giving me for years. My friends and I planned to make a small visual novel. It's our present for not only Key but also one of the characters I like most, Kotomi. However, because I've just come up this idea in March, when the submission deadline of Key 15th project was nearby, finishing the present before it is pratically impossible. Well, it's really a shame for us. So we decided to sum up the story and send what we have done so far. We will give our best effort to finish it soon despite the workload from medical school. Whether our small present will arrive at Key, or whether it means anything to you, we don't know and aren't able to influence, but we still want to do something to express our appreciation to Key, VA Sachou, Maeda Jun-sama, Hinoue Itaru, Na-Ga, Orito Shinji and many many other persons, who gave me a turning point in my life.

A part of the story is stored here:

It's still being worked on. In that folder, there's a summary file containing the basic ideas together with some small, separated and incomplete parts that we call "demo". Everything is in Vietnamese. Actually we can write in English, but we can't be confident that everything will be good as it should be. I happened to know that Mr. Kashida can speak Vietnamese. Hope he will read it. If all of these happen, it is truly a miracle.

Although our road will never meet, thank you for everything.

Ho Chi Minh city, March 31st, 2013

A wandering heart found its Key.

Trinh Dong.

-- Engrish translation by dreamer2908 --
Content (Other languages)

Gửi Key,

Đây là lần thứ hai tôi viết một lá thư cho một ai đó. Phải, tôi là một người chẳng mấy khi viết những thứ thế này. Thiết nghĩ điều đó cũng không có gì lạ, nhất là trong cái thời đại email tràn ngập, cái thời đại mà người ta có thể diễn đạt ý nghĩ và cảm xúc cho đối phương trong tích tắc, chứ không cần phải đợi nỗi nhớ đong đầy trong tim mới tuôn ra thành con chữ dưới ngòi bút nữa. Bức thư này được viết ra vào những ngày cuối cùng của thời hạn nộp thư cho ban tổ chức Key15th, và đáng lý ra cũng chỉ là những lời cảm ơn bình thường như biết bao lời cảm ơn khác, nhưng, âu đây cũng là một cơ hội hiếm hoi để có thể bày tỏ lòng mình với những người mình thầm ngưỡng vọng, tôi quyết định bày tỏ hết những suy nghĩ nơi đây. Không dài lắm đâu, nên xin Key hãy bỏ chút thời gian ra đọc nhé.

Key 15th Project, một project mừng sinh nhật của Key. Tháng 7 này là Key đã 15 tuổi rồi. Riêng tôi chỉ biết đến Key được trọn 3 năm thôi, tính đến thời điểm này. Tôi biết Key từ CLANNAD, cũng vào một ngày nắng như Thành phố Hồ Chí Minh lúc này đây. Nói ra thực xấu hổ, lúc đó, tôi đã dừng đọc nó chỉ sau CG đầu tiên, tức là CG Nagisa xuất hiện trên ngọn đồi, cũng là sau chưa đầy 5’ đọc. Thiết kế của Hinoue-san lúc đó vẫn chưa thật sư cuốn hút tôi, âu cũng bình thường thôi, tôi thấy rất nhiều người bạn mình cũng có cảm nhận tương tự. May mắn thay, chẳng bao lâu sau đó, Angel Beats đã kéo tôi lại. Và trong ba năm còn lại của đời phổ thông, tôi đã kịp đắm mình với những siêu phẩm bất hủ của Key: CLANNAD, planetarian, Kanon, AIR, Little Busters!, và mới đây nhất là Rewrite. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy tâm hồn mình được mở ra. Những tình cảm, những xúc cảm mà tôi cứ ngỡ mình, cũng như rất nhiều bạn trẻ khác cùng lứa với tôi, hầu như đánh rơi mất, lại được nhặt lên, như hạt ngọc, sáng trong, tinh khôi hơn bao giờ hết. Tôi thấy cha mình, mẹ mình, cùng vô vàn người cha, người mẹ lặng thầm hi sinh tất cả, thậm chí cả tâm huyết của đời mình vì con. Tôi ngửi được mùi hương nắng hạ hòa chan câu chuyện tình, thấy được những phép màu vi diệu dưới tuyết rơi. Tôi thấy cả những giọt nước mắt của Địa Cầu đang khóc than trong vũ trụ mênh mông đầy ánh sáng nhưng lại mịt mờ thẳm đen. Tôi không dám tự hào là người đọc sách, quả thực công việc học tập ở đất nước tôi thật khó cho người ta cơ hội đọc quá nhiều sách, nhưng tôi vẫn cảm nhận được có điều gì đó thật đặc biệt ở Key. Giai điệu cũng được, cốt truyện cũng được, nét vẽ cũng được, hay chỉ đơn thuần là bản chất thể loại nó như thế cũng được, chúng đều mang lại cho tôi những cảm hứng kì lạ. Một kẻ trước giờ chỉ say mê toán học và sự chính xác tuyệt đối bắt đầu thấy được những cái tương đối vô hình mà thâm sâu. Tôi thấy mình suy nghĩ sâu hơn, có cảm nhận kì lạ hơn về vạn vật, tôi biết yêu người, yêu lá rơi, yêu cát vàng nơi biển, yêu ngọn gió nóng ran vùng nhiệt đới. Những cảm nhận có vẻ hơi yểu điệu, nhưng rất thoải mái, hệt như cảm giác của loài bướm được tách mình khỏi nhộng và vươn cánh đến trời cao. Tôi biết, mình đã thực sự bước qua một bước ngoặc rồi.

Gió đến, rồi gió đi. Nhưng hơi gió mát sẽ mãi còn đó trên tán cây ngọn cỏ. Hiện giờ tôi đang theo học ngành bác sĩ, một ngành mà trước giờ tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi không biết có phải Key đã đem đến cho tôi quyết định này hay không, nhưng tôi luôn chắc chắn rằng, chính Key đã cho tôi có một cơ hội để nghĩ đến việc chia sẻ nỗi buồn với người khác. Cũng như ngọn gió, những gì Key mang đến sẽ mãi còn trong tôi. Key – “chìa khóa”, đó chỉ một cái tên, hay một chữ viết tắt của Keyboard như một người bạn ở Nhật đã từng phân tích, không quan trọng. Đối với tôi, “Key” là một chiếc chìa khóa mở cửa sổ tâm hồn, một chiếc chìa khóa đánh thức trái tim tôi, len lỏi đến tận sâu trong những dòng chảy vô thức của cơn mơ. Phải, Key đem đến cho tôi một giấc mơ, một giấc mơ về một ngày, khái niệm visual novel sẽ được nhân loại định nghĩa như là một thể loại văn học thực thụ, chứ không đơn thuần chỉ là một thể loại game, vốn chỉ giới hạn cho một phần thiểu số của giới trẻ, nữa. Visual novel thực sự có tiềm năng đó, một tiềm năng vô hạn mà hiện giờ chỉ mới dừng lại ở sự mào đầu. Tiểu thuyết sách mạnh về khơi gợi, mạnh về tưởng tượng. “Ý tại ngôn ngoại” là một điểm tạo nên giá trị cốt lõi của văn học, bù lại gây khó hiểu, khó nắm. Phim ảnh lại mạnh về sự trực quan, nhưng việc thể hiện lại phụ thuộc quá nhiều vào hành động. Visual novel, ngay từ cái tên, là một sự kết hợp giữa sự trực quan và những giá trị văn học vốn có. Từ ngữ, âm nhạc, hình ảnh, một câu chuyện được viết trên visual novel có thế tiếp cận người đọc bằng nhiều giác quan nhất mà không một thể loại nào có được. Hơn thế, với rất nhiều hình ảnh, người ta có thể ứng dụng điều đó, linh hoạt hơn, sáng tạo hơn. Văn học thuần túy bị gò bó trong những giới hạn riêng của nó, nhưng hình ảnh thì không, và việc kết hợp giữa chúng lại càng tạo nên những vẻ đẹp mà văn học khó có thể làm được, hoặc nếu có làm thì cũng ít người hiểu được. Một sự hội tụ tuyệt vời khó kiếm khó đạt như vậy, tôi tự hỏi tại sao vẫn chưa được phổ biến ra toàn thế giới, để mọi người thấy được sờ được. Tôi thật sự khó hiểu. Tôi đây vốn không phải kẻ làm chuyên môn trong ngành kinh tế, lại càng chưa hề dấn thân một ngày trong ngành công nghiệp visual novel Nhật Bản, nên chẳng dám múa rìu qua mắt thợ, chỉ biết lấy chút gan nhỏ bé ra đặt một chút thắc mắc nhỏ nhoi, mong Key đừng trách tôi nhiều chuyện, chỉ là tôi vừa có cơ duyên đọc qua bài phỏng vấn ngài nbkz của minori, thấy chi phí sản xuất cho visual novel là quá lớn, ngành công nghiệp lại đang trên đà suy thoái, trong khi thế giới vẫn còn một lực lượng sản xuất đông đảo đang đón chờ, ngặc nỗi thiếu kinh phí nên có lòng mà sức chẳng thế tới, chỉ biết nhìn và ngóng đợi mà thôi.

Bỏ đi. Ngày vui chẳng nên kể chuyện buồn làm gì. Ngày 28 tháng 3, tôi vừa được người bạn báo tin rằng visual novel Angel Beats đã chính thức được công bố. Xin chúc mừng ngài Maeda, Na-Ga, ngài Kashida Leo, Kai và toàn thể những thành viên trong ban lãnh đạo và sản xuất. Rất mong các vị sẽ tiếp tục tạo ra những tác phẩm tuyệt vời như đã làm với CLANNAD hay Little Busters! Tôi thích manga – anime và visual novel hơn các loại phim ảnh phương Tây, có lẽ một phần cũng vì tôi có cảm tình hơn với những giá trị chân nguyên, tôi thích những gì giản đơn không cầu kì, những vẻ đẹp mà hiệu ứng 3D hoành tráng không thể nào đem lại nổi. Trên hết lúc này, tôi mong vẻ đẹp đó sẽ tiếp tục được bảo tồn trong tác phẩm kế tiếp của Key. Và thật may mắn thay, tôi cũng được biết về dự án tiếp theo do Tonokawa-san khởi xướng, tôi tự hỏi nó liệu có được sản xuất song song với Angel Beats!? Và nếu thật vậy, khi mà bộ bốn người còn lại đều đang bận bịu, liệu Tanaka Romeo-san và Ryukishi07-san có tiếp tục tham gia cùng Key. Với tư cách là một fan trung thành của R07, tôi rất mong đợi điều đó. Trên hết, tôi rất hi vọng Tonokawa-san sẽ thành công hơn nữa trên con đường tiếp nối dòng chảy vĩ đại mà hai ngài Hisaya Naoki và Maeda Jun đã đặt nền. Một lần nữa, tôi xin chúc Key và toàn thể Visual Arts thành công trên con đường của mình, tiếp tục tạo ra những câu chuyện đẹp như thi khúc mà những vị giáo sư nổi tiếng như ngài Azuma Hiroki cũng phải khen ngợi.

Đúng ra, nhân dịp sinh nhật này, tôi muốn và cũng sẽ có một món quà tặng Key. Đó, dù chưa đáng, nhưng cũng là chút gì tích tụ của những cảm hứng mà Key đã truyền cho tôi qua biết bao năm. Tôi định cùng một số người bạn viết một visual novel nho nhỏ tặng Key cũng như tặng một trong những nhân vật tôi yêu thích nhất là Kotomi. Tuy nhiên, do chỉ mới nảy ra ý tưởng vào tháng 3, khi mà hạn chót của Key15th project đã gần kề, việc hoàn thành là không thể. Đó thực là một sự đáng tiếc. Nên tôi quyết định sẽ tóm tắt nội dung cũng như gửi những phần đã viết cho Key. Tôi sẽ hoàn thành nó sớm thôi, tôi sẽ cố gắng sắp xếp nó cùng với việc học của mình, chỉ không rõ liệu rằng có thể đến được với Key không nữa. Tôi chẳng rõ nó có ý nghĩa gì với Key hay không, tôi biết mình không phải người có thể quyết được chuyện đó, thậm chí tôi cũng không rõ nó có thể đến được với Key hay không, nhưng tôi vẫn muốn được làm một chút gì đó để bày tỏ tấm lòng cùng sự biết ơn của mình với Key, VA Sachou, ngài Maeda Jun, Hinoue Itaru, Na-Ga, Orito Shinji cùng rất nhiều người khác, những người đã cho tôi một bước ngoặc.

Một mảnh nhỏ câu chuyện được lưu trữ một tại đây: .

Hiện tai vẫn đang được tiến hành, thư mục trên gồm 1 file summary viết sơ lược về những ý tưởng của tôi, cũng như một vài phần nhỏ lẻ chưa được viết xong mà tôi tạm gọi là “demo”. Tất cả được viết bằng tiếng Việt, chúng có thể viết bằng tiếng Anh nhưng tôi không dám tự tin rằng mọi thứ sẽ được trau chuốt. Tình cờ tôi cũng hay Kashida – san có biết tiếng Việt, mong rằng ông sẽ đọc được. Nếu là vậy, đó quả thực là một phép màu.

Dù rằng đường đời không bao giờ gặp gỡ, xin cám ơn vì suốt quãng thời gian qua.

Ngày 31 tháng 3 năm 2013

Từ thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

Một con tim lang thang đã tìm được Chìa khóa của nó.

Trinh Dong.
Other information

Dear translation group, if you are to translate the summary or the demo stored on Skydrive to English, please keep the orginal link. Thank you very much. -- Probably we won't translate the summary. It's too long >.> --

  • (Probably this needs some translation notes. dreamer2908 will write some soon™)